Một vạn lượng hoàng kim.
Cùng vô số kỳ trân dị bảo và dược liệu quý hiếm trong tư khố của hắn — những thứ mà kiếp trước ta chưa từng được thấy.
Hắn vẫn còn đang bệnh, người gầy gò đi rất nhiều, gương mặt chẳng còn chút huyết sắc.
Khóe môi miễn cưỡng cong lên thành một nụ cười còn khó coi hơn khóc.
“Xem như…”
“Trả lại ân cứu mạng cho nàng.”
Trước đây ta từng rất thiếu bạc.
Cũng thật sự rất thích tiền.
Cho nên số vàng ấy, ta nhận lấy mà không chút chột dạ.
Ta chỉ nói với hắn vài câu ngắn ngủi.
Sau đó, Bùi Lăng rời khỏi Dương Châu.
Không lâu sau, thánh chỉ từ kinh thành cũng truyền tới.
Vì từng cứu mạng Thái tử, ta được đặc cách phong làm Huyện chủ, chứ không phải chỉ là cáo mệnh phu nhân.
Cố Trạch Chi nghe xong chỉ khẽ cười.
“Như vậy cũng tốt.”
“Cáo mệnh của nàng…”
“Sau này để chính tay ta kiếm về cho nàng.”
Ta dùng số dược liệu quý ấy chữa bệnh cho mẫu thân.
Vài tháng sau, bệnh của bà hoàn toàn khỏi hẳn.
Bà lại mở y quán như trước kia, tiếp tục hành y cứu người, cũng chẳng mấy để tâm chuyện tiền thuốc.
Có lúc ta sẽ tới giúp bà bắt mạch, bốc thuốc.
Đợi tới lúc chiều tà phủ xuống, Cố Trạch Chi tan làm từ nha môn, sẽ tiện đường tới đón ta về nhà.
Trên đường trở về, hắn luôn thích nhỏ giọng trò chuyện cùng ta.
“Hôm nay bé con có làm nàng mệt không?”
“Không có, rất ngoan.”
“Cũng nên nghĩ tên cho con rồi.”
“Nhũ danh, tiểu tự, đại danh…”
“Hay là nàng, ta và nhạc mẫu mỗi người chọn một cái, được không?”
Ta bật cười, nhẹ giọng đáp:
“Được.”
Tin Bùi Lăng qua đời truyền tới Dương Châu đã là chuyện của vài năm sau.
Sau khi hôn sự kia tan vỡ, hắn không hề định thân thêm lần nào nữa.
Hắn bắc tiến dẹp thổ phỉ, nam hạ trị thủy, chuyện gì cũng tự mình làm.
Cuối cùng, trong một lần cứu tế gặp phải ôn dịch, bệnh nặng không qua khỏi.
Người trong thiên hạ đều nói Thái tử yêu dân như con.
Cả nước treo dải trắng chịu tang.
Ngay cả Dương Châu cũng cấm yến tiệc ca múa suốt một thời gian dài.
Nhưng rất nhanh sau đó… mùa xuân lại tới.
Nữ nhi của ta khi ấy còn nhỏ, đúng độ tuổi hoạt bát nhất.
Con bé mặc váy xanh biếc, cài đầy hoa xuân trên tóc, chạy khắp núi đồi đồng nội.
Con bé không biết chuyện của kiếp trước.
Cũng không hiểu thế nào là đau khổ ưu sầu.
Đôi mắt sáng long lanh như ánh bình minh đầu tiên của ngày mới.
Gió xuân thổi tan lớp tuyết đọng trên cành mai.
Chỉ qua một đêm…
Nhân gian đã trở lại mùa xuân.
Hết —